Đành phải chia phôi

1. Đường vào tim [Am] em hạnh phúc như ảo [Am] mông

Vẫn hoài chạy [Dm] trốn em thờ ơ tấm chân [Am] tình

Tìm kiếm gì [G] đâu gác tía lầu son [C] vàng

[Em] Người đón người [G] đưa quên hẹn ước phu [Em7] thê.

 

2. Đường tình lênh [Am] đênh ngang trái đâu ai [Am] ngờ

Phận nghèo đơn [Dm] sơ giữ làm sao ánh ngọc [Am] ngà

Một túp lều [Gm] tranh nên suốt đời cô [Em] quạnh

Gập ghềnh chân [Em7] mây nơi cuối trời chẳng ai [Am] trông.

 

ĐK

Từng đêm sóng [Am] xô từng canh vắng tiếng thở [F] dài

Cầu ai bắng [G] ngang niềm thương nhớ đầy trong [C] lòng

[Am] Mưa vẫn mưa [Dm] ngâu người vẫn mãi nơi [C] đâu

Mất [Em] rồi người có [Em7] tiếc ôi lạnh trọn đêm [Am] mưa.

 

3. Từ ngày em [Am] đi chẳng nói

câu giã [Am] từ

Bèo dạt mây [Dm] trôi em dần quen đắng cay [Am] nhiều

Tự hỏi mình [G] thôi chia cách rồi có [C] buồn

[Em] Nghèo thì ai [Em7] yêu nên suốt đời đành cô [Am] liêu.