Đất nước mình ngộ quá phải không anh?

1. Đất nước mình [Em] ngộ [C] quá phải không [Em] anh

Bốn ngàn năm [G] tuổi mà dân [Bm] không chịu [Em] lớn

[B7] Bốn ngàn [Em] tuổi mà vẫn [B] còn bú [Am] mớm

Trước những bất [Bm] công không biết kêu [B7] đòi

 

2. Đất nước mình [Em] lạ [C] quá phải không [Em]Anh

Những chiếc bánh [Bm] chưng vô [Em] cùng kỳ [C]

Những dự [Em] án và tượng [Am] đài nghìn [Em] tỉ

Sinh mạng con [B7] người chỉ như chiếc móng [Em] tay

 

ĐK: Đất nước [Am] mình biển bạc rừng xanh cánh đồng lúa [C] biếc

Nhưng rừng đã [Em] hết và biển thì đã [Am] chết

Những con thuyền [Bm] nằm nhớ sóng khơi [B7] xa

Đất nước [Em] mình những trẻ vừa [Am] sinh

phải gánh nợ [Em] nần ông cha để [Am] lại

Di sản mai sau còn gì cho con [Em] cháu

Đứng [B7] trước năm châu mà không phải cúi [Em] đầu

 

3. Đất nước mình rồi [C] sẽ về đâu [Em] anh

Anh không biết làm [Bm] sao em biết [Em] được

 

Câu hỏi gửi trời [C] xanh gửi người sau người [Em] trước

Ai trả lời [Bm] giùm đất [B7] nước sẽ về [Em] đâu