Đâu dám trèo cao

1.[Dm] Lòng người bạc [G] đen vậy sao nỡ quên tình nhau quên ước [Dm] thề

Gió mưa não [C] nề mình chia [F] tay ray rứt trời [A7] khuya

Nào phải tại [C] anh, đâu phải tại [Dm] em

Tại ba với [G] má không muốn giao kết tình [Dm] xui gia

Nhà em khó [Bb] nghèo, anh sang [Am] giàu, em đâu dám trèo [F] cao

Đâu ước mơ [C] nhiều nên em [Am] đành nuốt lệ [Dm] lòng đau [C][A7][Dm]

 

ĐK: Đừng buồn em [G] hỡi, duyên số do [Dm] trời!

Ngậm ngùi thân [C] hoa, lệ em rớt [F] rơi

Còn chi đâu [Dm] nữa trách cũng thêm [G] thừa, đã lỡ ân [Dm] tình

Ba má hai gia [C] đình chia cách [Am] rồi tình yêu [Dm] chúng mình [C][A7][Dm]

 

3. Chiều chiều em [G] ra bờ sông ngóng trông chờ mong thêm mỏi [Dm] mòn

Số duyên không [C] trọn, bờ mi [F] em chua chát lệ [A7] tuôn

Nào phải tại [C] anh, đâu phải tại [Dm] em

Thì thôi em [G] cứ quên hết đi trách hờn thêm [Dm] chi

Đời em số [Bb] nghèo, thân bọt [Am] bèo đâu dám trách người [F] ta

Em biết thân [C] mình không mơ [Am] nhà quyền quý [Dm] sang giàu