Đêm đơn lạnh

Đêm đơn [Em] lạnh một mình anh thức năm [C] canh

Nỗi buồn nặng [Am] mang trong tim chẳng thể phai [Em] mờ

Lá đành xa [D] cây, lá bay theo gió đi [G] phương trời

Mây chầm chậm [B7] thôi kẻo mưa kéo đến nơi [Em] này

Đêm hiu [Em] quạnh màn đêm xuyên thấu tim [C] anh

Những giọt mưa [Am] đêm đang rơi như tiếng khóc ở trong [Em] lòng

Em đành xa [D] anh, em đi theo cơn lốc của [G] nhân tình

Để còn mình [B7] anh mang cô đơn thương nhớ em [Em] hoài

Giông tố kéo [Em] đến làm cho trời mây dịch [G] chuyển

Làm em đổi thay đổi [C] tình, em mơ gì cuộc sống [D] phù phiếm

Em vô [Am] tư em vui bên tình nhân [G] mới em đùa với trái tim [C] tôi

Đớn đau [B7] này anh tỏ cùng [Em] ai

Em vô [Em] tình em đành vứt áo ra [C] đi

Bỏ một mình [Am] anh trong đêm khuya mong nhớ dáng [Em] ai hoài

Gió nào đưa [D] em ra đi, đi mãi [G] không về

Hỡi người tình [B7] ơi, anh nơi đây luôn ngóng một [Em] người.