Đêm Gành Hào Nghe Điệu Hoài Lang

Dưới [Em] trăng, dòng [A] sông trôi rất dịu [Am] dàng.

Như dải lụa [Em] vàng xuôi về phương [Em] Đông. [A]

Gành Hào [Am] ơi nửa đêm [Em] ai hát lên

câu hoài [Am] lang.

Vầng trăng [Em] nghiêng xuống trên vạt rừng [Em] tràm.

Xề [B7] u xế u liu phạm.

 

Xề u xề u liu phạn. Đưa cung [Em] đàn về trên bến xa.

 

Đường dù xa ong [A] bướm, xin đó [Em] đừng phụ nghĩa tào [Am] khang.

[Em] Đêm [A] luống trông tin [Em] nhạn, ngày mỏi mòn như đá vọng [Am] phu.

Vọng phu [A7] vọng, luống trôn tin [Em] chàng.

 

Lời ai [A] ca, dưới ánh trăng [B7] này. [A7]

Rừng đước mênh [Em] mông đêm

Gành Hào chơt thương nhớ [B7] ai. [A7]

Ngày ấy ra [Em] đi, con sông [B7] buồn tím một dòng [Em] trôi.

 

Bạc Liêu [Em] ơi, có [A] nhớ chăng [B7] người.

Thuở ấy thanh [Em] xuân, trăng

Gành Hào tròn [A] như chiếc [B7] gương. [A7]

Giờ tóc pha [Em] sương, qua Gành [B7] Hào tiếc một vầng [Em] trăng.