Đêm, tôi và biển

1. Đây nơi [Em] xưa

Bãi dài cát [C] trắng [Bm] sóng mơn man bờ [Em] khuya

Mơ màng nghe [C] gió véo [G] von bên thùy [Am] dương

Rì rào âm sóng [B7] xô đưa [D] tôi đi vào [B7]

Chân lang [Em] thang

Hồn nương xác [C] ốc bước [Bm] khuya tìm lại [Em] mình

Vời trong cõi [C] nhớ mắt [Am] môi từ nghìn [D] trùng

Dòng sông tuổi [B7] xanh nay đã xa [Em] vời.

 

ĐK:

Năm [Em] xưa nằm [C] ngước trông trời [D] sao

Nghe sóng vỗ trong màn [Em] đêm đắm say mộng [Am] xây giấc [B7] đầy

[Am] Nhìn theo sóng vui lùa [Em] trăng

Nào đâu [Am] biết khi triều dâng xoá đi lầu [B7] vàng trong [Em] mơ.

 

2. Đêm sâu [Em] thêm

Vẫn bờ sóng [C] vỗ tiếng [Bm] ru đêm ngàn [Em] năm

Vẫn mình tôi [C] đứng giữa [Bm] đêm đen đầy [Am] sao

Ngập hồn thung [B7] lũng sâu [D] trong mênh mông niềm [B7] riêng.

Đêm hoang [Em] liêu

Người xưa nay [C] đã vắng xa [Bm] rồi chỉ [Em] còn

Thùy dương đón [C] gió trong đêm [Am] cùng thì [D] thầm

Và tôi đứng [B7] đây âm sóng vo nhàu tâm [Em] tư.