Đến rồi sao không ở lại

1. Ai cũng [Am] có một khoảng trời riêng lặng [Em] lẽ, nhưng không bình yên

[Dm7] Cả thanh xuân hồi [G] ức và... [C] nuối tiếc

Nếu lỡ [Am] hứa có một ngày mai ký [Em] ức chênh vênh tìm lại

Thì đừng [Dm7] để một [Em] lỗi hai lần [Am] sai.

 

2. Anh không [Am] muốn nói nhiều về tương lai với một [Em] kẻ bước đi rồi trở lại

Bởi đôi [Dm7] khi một [G] mình đâu buộc phải cô [C] đơn

Anh có [Am] giấu một khoảng trời riêng em cứ [Em] ghé nếu anh không tiện

Mỗi khi [Dm7] buồn khóc nhỏ [Em] thôi để đời anh [Am] yên.

 

ĐK:

Có một [Am] chiều nắng xa biển mặc hoàng hôn chao [Em] nghiêng

Sóng vẫn [Dm] lặng biển vẫn [G] xanh sao tim mình tự [C] rách

Chẳng ai [Am] ngờ vì cũng chẳng ai nỡ vào cuộc đời người [Em] khác cứa nát hai lần

Em đi [Dm] rồi cô đơn thiếu [Em] người nên đời hụt [Am] hẫng.

Anh không [Am] hiểu em đang nợ cuộc đời này bao [Em] nhiêu

Anh có vừa [Dm] vặn đủ [G] cho những gì em [C] thiếu

Đã đến đây [Am] rồi ở đây rồi làm cuộc đời người [Em] khác cứa nát hai lần

Em đi [Dm] rồi cô đơn thiếu [Em] người nên đời hụt [Am] hẫng.