Đến trước nhưng đứng sau

[Dm] Đến bây giờ anh vẫn trách bản [Em] thân anh

[Dm] Không biết dành thời [G] gian để tim em [C] lạnh

[F] Chỉ lo sợ cuộc sống sẽ chẳng an [Em] lành

[Dm] quên tình yêu [Em] đã đến lúc mỏng [Am] manh.

Rồi người [Dm] đó xuất hiện thay [Em] đổi mọi [Am] chuyện

[Dm] biết mà [G] anh chẳng dám đối [C] diện

Lùi [Dm] bước một lần đổi [Em] lấy em được hạnh [Am] phúc trăm [Dm] lần

[Bm] sẽ đớn đau bản [E7] thân.

 

ĐK:

Là anh tìm [F] thấy và đến [G] trước nắm lấy yêu [Em] thương duyên trời đã [Am] ban

Nhưng để [Dm] em chờ lâu niềm tin [G] đối với anh không [C] như lúc đầu

Là anh [F] sai là anh [G] sai ở bên [Em] anh lận đận tương [Am] lai

Anh [Dm] quên rằng chẳng [Bm] ai chờ mãi được [E7] ai.

Và người đến [F] trước giờ lại [G] đứng sau lưng trách [Em] than duyên trời đã [Am] tan

Cuộc sống [Dm] và tình yêu luôn [G] khiến anh phải lựa [C] chọn

Ở cuối con [F] đường phía [G] trước sẽ có [Em] người cùng em [Am] bước

Hoa không [Dm] nắng nên tàn yêu không [Em] gắng thôi đành lìa [Am] tan.