Đóa hồng cho cha

1. Rồi một [Am] hôm tôi chợt nhận ra

Người cha thân [Dm] yêu đã lìa [G] xa nghìn [Am] trùng

Một cành [F] hoa đem về tặng cho [G] cha

Nhưng còn đâu [C] nữa cha yêu thương [E7] ơi!

Một mình [Am] con bên mộ phần cha

Còn đây bao [Dm] nhiêu những [G] điều chưa tỏ [Am] bày

Tình thương [F] cha như dòng sông bao [G] la

Con còn che [C] dấu cha [E7] ơi, cha [Am] ơi!

 

ĐK:

Từ [A7] ngày cha vắng [Dm] xa

Lòng [G] con đây mỗi [C] khi

Vẫn [E7] như trời đông [Am] giá

Ngoài [A7] hiên thôi nắng [Dm] lên

Nhìn [G] ra con phố [C] dài

Người [G] đi hồn tê [E7] tái.

 

2. Rồi một [Am] hôm con về đường xa

Cầm hoa trong [Dm] tay, đoá [G] hồng tươi đậm [Am] màu

Lòng rưng [F] rưng chưa một lần con [G] đem

Đoá hồng trao [C] đến khi cha còn bên [E7] con.

Rồi từ [Am] nay hoa hồng sẽ mãi

Dành riêng cho [Dm] cha tấm lòng [G] con còn [Am] lại

Dầu chia [F] xa cha đầy trong tâm [G]

Con hằng ghi [C] dấu, cha [E7] ơi, cha [Am] ơi.