Đoản khúc cuối

1. [Em] Tôi biết đời tôi đã hết rồi

Không còn hoa mộng tuổi đôi [Am] mươi

Cho nên tình ái đi vay [Em] mượn

Thương hại người ta cho thế [B7] thôi.

Thôi thế từ đây đã hết [Em] rồi

Ai về xây mộng tuổi đôi [Am] mươi

Tôi qua đường cũ xưa ai [Em] đợi

Cho trọn tình [B7] tôi thương tiếc [Em] người.

 

ĐK:

Trên phố xưa chân bước ngại [Am] ngùng

Nghe lá khô rơi xuống tiếng [G] lòng

Tay bơ vơ khóc niềm trông [Em] ngóng

Đợi dáng ai [B7] về bên cánh [Em] song.

 

2. Đau đớn về đây giữa một [Em] chiều

Môi hờ hoang lạnh đóng rong [Am] rêu

Trong tôi một dáng ai yêu [Em] kiều

Tôi hiểu đời tôi sẽ cô [B7] liêu.

Cho đến một mai giã biệt [Em] đời

Xin người nghe một trối trăn [Am] thôi

Tin yêu đừng gói trong thương [Em] hại

Giết cả cuộc [B7] tình giết cả [Em] tôi.