ĐỢI MỘT ĐỜI VẪN ĐỢI

1. [Dm]Sau một ngày vội vã, đàn [Am]chim nhớ tổ nhớ nhà

[Bb]Tổ ấm bằng chiếc [C]lá, mà rộng [F]lớn hơn cả thiên hà

[Dm]Mất một chiều hối hả, đàn [Am]chim ngược gió tìm về

Cớ sao [Gm]người phải [Am]mất một đời như [Dm]thế.

 

2. [Dm]Trót uống nhầm bờ môi hạnh [Am]phúc hôm ấy rối bời

[Bb]Lỡ ôm nhầm bão [C]giông, mà em [F]phải nức nở nghẹn lòng

[Dm]Phiêu du cùng cơn gió rồi [Am]nắng cũng ngã về trời

Nếu em [Gm]về thì [Am]anh sẽ chờ sẽ [Dm]đợi.

 

Mấy mưa [Dm]rồi, anh vẫn đợi, trời đầy lất [Am]phất bao nhiêu hạt ngâu

Nắng lên [Gm]rồi gió về [C]rồi nhưng người nơi [F]đâu ?

Cuối chơi [Dm]vơi em vẫn đợi một người nói [Am]tiếng yêu em lả lơi

Kẻ thật [Gm]lòng lại yêu kẻ [Am]yêu thật lòng người [Dm]khác.

 

Giữa mong [Dm]manh anh không đành nhìn người cố [Am]giữ yêu thương vỡ tan

Hết xuân [Gm]xanh, giữ không [C]đặng thì về bên [F]anh

Ép mưa [Dm]ngâu, hóa phép màu, đợi chờ những [Am]thứ không thuộc về nhau

Giống như [Gm]là đứng giữa phi [Am]trường đợi một chuyến [Dm]tàu.