Đôi ta có duyên không nợ

1. [Dm] Anh với [C] em có [Dm] duyên mà không [G] nợ

Thôi cũng [Dm] đành đôi lứa cách đôi [Am] nơi

Đừng buồn anh [C] ơi em không phải chê anh [F] nghèo

Ba [Dm] má không ưng [G] lòng vì em tuổi [Dm] Dần còn anh tuổi [Am] Thân

 

2. [Dm] Hai chúng [C] ta cách [Dm] nhau một khoảng [G] rộng

Người cũng [Dm] buồn nắng ấm cũng chẳng [Am] vui

Trời xui [C] chi yêu tha thiết yêu đậm [F] đà

Nhưng [Dm] phải xem xa [G] lạ duyên mình [Bb] đợi làm kẻ dèm [Dm] pha [Gm][Dm]

 

ĐK: Đường ấy kết [G] hoa em bước đi về bên [Dm] chồng

Đường ấy thơ hồng em còn [C] nhớ gì anh [F] không

Đường ấy mênh [G] mông ai biết duyên phận con [Dm] gái

Biết bến trong hay [C] đục biết lòng [F] người ta có thương

Vẫn còn quê [Gm] hương vẫn còn người luôn mơ [Dm] ước

Lỡ [Am] bước sang ngang [C] rồi sao nối [G] lại được người [Dm] ơi

 

3. [Dm] Anh vẫn [C] thương vẫn [Dm] yêu và vẫn [G] đợi

Em trở [Dm] về trên bến vắng ngày [Am] xưa

Chờ nhau [C] chi người con gái đi theo [F] chồng

Như [Dm] gương vỡ tan [Gm] rồi đâu thể [Bb] lành lại mà [Dm] mong