Đời tôi nào của riêng ai

1. Tôi đã quen [Am] rồi cuộc sống riêng [E] tôi, và tôi [E7] đã quên hết [Am] rồi

Thôi người [F] ơi đừng tìm nhau [Dm] nữa

Ngày người ra [F] đi chẳng một [G] lời nào thương [C] xót

Lúc đời sa [Bdim][E7] người rời xa [Am] tôi.

 

2. Đong đếm cho [Am] đầy rồi cũng buông [E] tay, đừng níu [E7] kéo thêm hỡi [Am] người

Bao niềm [F] đau [A7] nụ cười đã [Dm] tắt

Ngày còn bên [F] nhau đã bao [G] lần người vô [C] cớ

Bỏ mặc [Bdim] tôi [E7] nuốt lệ cười [Am] vui.

 

ĐK:

Thôi người [F] ơi [A7] mình cứ xem [Dm] như

Hạnh phúc ngắn [G] ấy chỉ là thoáng qua với [C] nhau

Dù lòng vẫn [A7] muốn níu bước chân ai về [Dm] đây

Nhưng phải làm [Bdim] sao để xóa đi bao buồn [E7] đau người đã dành cho [Am] tôi.

 

3. Xin cảm ơn [Am] người ngày tháng rong [E] rêu, để tôi [E7] biết thương lấy [Am] mình

Mai về [F] sau [A7] đời ai nấy [Dm] bước

Lời nào trên [F] môi cũng qua [G] rồi đành ngược [C] lối

Để người nhận [Bdim] ra tôi [E7] nào của riêng [Am] ai.