Đông Đơn Phương

Tông: [C]

 

INTRO [F] [G] [Am] [Em] [F] [G]

 

Một mùa [C]thu lại sắp đi [G]qua,

Anh ngồi [Am]đây với những muộn [Em]phiền.

Những

câu [F]chuyện thật buồn, cứ mãi [C] dày vò

Dày vò [Dm]anh với những đêm [G]thâu.

 

Và tình [C]yêu em đến thật [G]nhanh,

Em giờ [Am]đây đã có một [Em]người,

Người mà [F]em yêu thương,

Em [C]luôn đợi chờ và yêu [F]em, Yêu hết con [G]tim.

 

Mùa đông [C]đến lạnh giá con tim [G]anh,

khi mà [Am]anh vẫn mãi yêu đơn [Em]phương.

Thật buồn [F]cười cho anh cứ [C]mãi

dại khờ chờ đợi [F]ai mãi mãi đã yêu [G]ai?

Rồi ngày [C]sau ai sẽ yêu thương [G]anh,

Anh giờ [Am]đây quá mỏi [Em]mệt.

Kẻ dại [F]khờ yêu em.

Yêu [C]đến tận cùng để giờ [F]anh nhận lấy nổi đắng [G]cay .

Yêu một người đơn [C]phương

 

[F] [G] [Em] [Am] [F] [G]

 

Thì thôi [C]anh cũng phải quay [G]đi,

Để cho [Am]em sẽ khỏi bận [Em]lòng,

Cuộc đời [F]anh vốn dĩ không [C]may

mắn rồi nên em [F]hãy cứ bước đi [G]em.

Chuyện tình [C]ta vốn dĩ thật [G]vui,

Trước khi [Am]ai đó nói yêu [Em]em,

Hai chúng [F]ta giờ đây,

Đã [C]quá xa rồi, nên anh [Dm]phải phải bước đi [G]thôi.

 

Mùa đông [C]đến lạnh giá con tim [G]anh,

khi mà [Am]anh vẫn mãi yêu đơn [Em]phương.

Thật buồn [F]cười cho anh cứ [C]mãi dại

khờ chờ đợi [F]ai mãi mãi đã yêu [G]ai?

Rồi ngày [C]sau ai sẽ yêu thương [G]anh,

Anh giờ [Am]đây quá mỏi [Em]mệt.

Kẻ dại [F]khờ yêu em.

Yêu [C]đến tận cùng để giờ [F]anh nhận lấy nổi đắng [G]cay .

Yêu một người đơn [C]phương

 

[F] [G] [Em] [Am] [F] [G]

 

Trời ngoài [C]kia mưa mãi không ngưng [G]

rơi, anh ở [Am]đây sao mãi mưa trong [Em]lòng?

Yêu một [F]người đơn phương khó [C]đến thế nào?

Lòng đau [Dm]nhói nhưng vẫn nói không [G]sao! Tạm biệt [C]em!