Dù Có Cách Xa

Ngày hôm [G]qua em chợt mang nắng tới

Chợt làm ngẩn ngơ đắm [Em]say anh chiếc hôn bối rối

Chợt làm nên

câu [C]ca, chợt gọi mùa xuân qua

Đường dài tay trong [D]tay anh nghe mùa xuân ôi đắm say.

 

Và rồi em nơi thật [G]xa anh mang tình yêu không phôi pha

Mỉm cười khi bỗng nhớ [Em]em anh nâng

câu hát

Hát yêu em thật [C]nhiều, nhớ môi em thật nhiều

Muốn theo mây và [D]gió nơi phương trời đó anh đợi ai.

 

Nếu mây kia mang người [G]yêu anh đi về nơi nào xa vời

Nếu xa xôi đành để [Em]riêng hai ta về hai phương trời

Có hay chăng không người [C]yêu anh mong rằng tim mình không rời

Để ngày đêm anh với [D]anh, mong một ngày không cách xa.

 

Biết đâu mai đây là [G]mây thênh thang ngừơi say bên mình

Biết đâu anh nhẹ nhàng [Em]nâng trên môi này

câu ru tình

Biết đâu xa xôi chẳng [C]thêm cho anh lẻ loi một bóng hình

Anh tin ràng trái [D]tim mình có riêng hình bóng em

Dù cho mình cách [G]xa.