Dù nắng có mong manh

1. Trên bước chân [Am] say , ta nghe tiếng phôi phai những đêm dài nhớ [E7] em

Xưa đã xa [Dm] rời , ôm nhau bước trong mưa em [E7] lạnh áo gió [Am] lùa

Còn lời nào cay [G] đắng, xin cho nhau một [Dm] lần

Trời còn làm mưa [F] nắng, men sầu vẫn mênh [E7] mang

Tình mặn nồng xưa [Am] đó, mang quá nhiều mưa [F] gió trên phím đời băng [E7] giá

 

2. Mây vần trôi [Am] hoang , như ta vẫn lang thang những con đường vắng [E7] em

Sao mãi chưa [Dm] quên, lênh đênh ngón tay tiên trên [E7] giòng suối tóc [Am] hiền

Từng nhịp đời đang [G] vỡ , trong tim ta mơ [Dm] hồ

Từng cọng buồn lá [F] úa, rơi thành tiếng mưa [E7] khô

Cuộc tình đầy giông [Am] tố, ta mãi ngồi quanh [F] đó ôm [E7] vết thương đã [Am] già

 

ĐK: [C] Ôi không còn [F] gì dù một thoáng môi [Am] cười cho hạnh phúc nhỏ [E7] nhoi

[Dm] Ôi một ngày hồng đã [F] úa, tình yêu ấy bây [E7] giờ thành dĩ vãng xa [F] xưa [E7]

 

3. Năm tháng trôi [Am] qua, hôn em gió mưa sa vẫn nghe lòng xót [E7] xa

Ôi bến si [Dm] mê như ta đã si mê sao [E7] hồn mãi não [Am] nề

Còn ngày nào em [G] đến, mang dung nhan thiên [Dm] thần

Để một lần tan [F] biến, ta làm kiếp thiêu [E7] thân

Chiều từng chiều phai [Am] nắng, ôm nỗi buồn xa [F] vắng thôi [E7] nhớ nhung đã [Am] tàn