Đưa người về phương Đông

1. Đưa [Em] người ta đưa về phương xa

Ngày [C] chưa lên [E7] nắng tuyết sương [Am] pha [D]

Cây [G] không ươm [D] gió làm bay [G] tóc [C]

Để [D] ta trông mấy sợi la [B7] đà.

 

2. Đưa [Em] người qua mấy rặng cây trơ

Cỏ [C] úa trông [Am] theo dấu hững [B7] hờ

Lấp [Em] ló đầu cành con sẻ [B7] nhỏ

[D] lông buồn [B7] hát khúc tình [Em] ca

 

ĐK:

Đưa [E] người ta đưa về phương [A] đông

Ta [B] cuối trời [C#m] Tây gọi nắng [Abm] hồng

Dáng [F#m] gầy em [B] thoáng buồn bên [E] phố

[Abm] ảo từ [B7] ta mong nhớ [E] mong.

Đưa [E] người ta nhắn tình ta [A] theo

Vương [B] vấn chân [C#m] mây nào cuối [Abm] đèo

Sông [F#m] chia muôn [B] nhánh đời hai [E] ngã

Bên [Abm] kia đời [B7] người có quạnh [E] hiu.