Đức Hóa quê mình

Intro:

[Am][C]-[D][Am]-[Am][C]-[D][Em][Am]

 

1. Theo nhau [Em] về trên nẻo đường quê [Am] ta

Ruộng đồng đơm [F] hoa, sông nghiêng mình ôm lèn đá [Am] già

Rồi ngược [C] xuôi những con tàu ngược [Dm] xuôi

Những con đường thay [C] áo băng băng qua những đồi cao [Em] cao

 

2. Qua bao [Em] đời, vất vã hằn lên [Am] vai

Nên người nhờ ngô [F] khoai, ta đâu ngại núi rộng sông [Am] dài

Rồi đổi [C] thaynhững ngôi nhà đổi [Dm] thay

Những công trình tiếp [Em] nối mang ấm no về mọi [Am] nơi

 

ĐK: Đức Hóa quê mình [C] ơi , tình yêu quê hương [Dm] ơi

Con rào mùa nước [F] nổi, núi cao tít mây [Dm] trời

Cũng không bằng tình [G] người từ bao đời tiếp [C] nối [E]

Tiếng hát bên đồng [C] xa, tình yêu trong lòng [Dm] ta

Vọng ra từ lèn [F] đá, gian khó đã nên [C] người

Thêm yêu thương nguồn [G] cội, Đức Hóa trong ta muôn [Am] đời!

 

3. Đưa nhau [Em] về trên nẻo đường quê [Am] ta

Nơi tình người bao [F] la quê hương [G] mình thắm tươi mặn [Am]

Đẹp làm sao[C] những con người, đẹp [Dm] sao

Nước non miền sơn [Em] cước, ai xa mà chẳng [Am] thương