Đừng lo cô ấy ổn

1. Ở một [Em] nơi mà đời quên lối, vẫn còn chiếc ghế [Bm] mây cô gái hay ngồi

Nhặt từng giọt [Am7] khóc đem [D7] giấu sau tận ngày [G] đông

Kệ cô [Em] ấy khóc đến bầm môi, đừng lo chẳng [Bm] sao cũng sẽ ổn thôi

Vì tôi biết [Am7] mà, cô ấy [Bm7] khóc đã nửa đời [Em] qua.

 

2. Chưa từng [Em] ôm được cành hoa cưới mà tàn phai héo [Bm] hon hơn nửa kiếp người

Nhặt nhạnh vỡ [Am7] nát đem [D7] kết lên vòng hoa [G] tang

Dại khờ [Em] đem thanh xuân mộng mơ, mặc cả với [Bm] đời tâm trí ngẩn ngơ

Nhặt lá du [Am7] miên, che xót [Bm7] xa nửa đời loạn [Em] điên.

 

ĐK:

Tại sao [Em] chia tay nhau là [D] phải

Ngược [C] đãi con tim non [Bm] dại

Chỉ cần [Am7] em trẻ lại, anh ấy [G] không già đi

Sẽ gặp [F#7] nhau ở sau vỡ [B7] tan.

Vì thanh [Em] xuân không phải để [D] khóc

[C] để lấp lánh hoa [Bm] hồng

Mười ngón [Am7] tay, ôm hết [G] sao muộn phiền?

Em đừng [Am7] buồn em [Bm7] đáng được bình [Em] yên.

 

2. Chưa từng [Em] ôm được cành hoa cưới mà tàn phai héo [Bm] hon hơn nửa kiếp người

Nhặt nhạnh vỡ [Am7] nát đem [D7] kết lên vòng hoa [G] tang

Dại khờ [Em] đem thanh xuân mộng mơ, mặc cả với [Bm] đời tâm trí ngẩn ngơ

Nhặt lá du [Am7] miên, che xót [Bm7] xa nửa đời loạn [Em] điên.

 

ĐK:

Tại sao [Em] chia tay nhau là [D] phải

Ngược [C] đãi con tim non [Bm] dại

Chỉ cần [Am7] em trẻ lại, anh ấy [G] không già đi

Sẽ gặp [F#7] nhau ở sau vỡ [B7] tan.

Vì thanh [Em] xuân không phải để [D] khóc

[C] để lấp lánh hoa [Bm] hồng

Mười ngón [Am7] tay, ôm hết [G] sao muộn phiền?

Em đừng [Am7] buồn em [Bm7] đáng được bình [Em] yên.

 

ĐK:

Tại sao [Em] chia tay nhau là [D] phải

Ngược [C] đãi con tim non [Bm] dại

Chỉ cần [Am7] em trẻ lại, anh ấy [G] không già đi

Sẽ gặp [F#7] nhau ở sau vỡ [B7] tan.

Vì thanh [Em] xuân không phải để [D] khóc

[C] để lấp lánh hoa [Bm] hồng

Mười ngón [Am7] tay, ôm hết [G] sao muộn phiền?

Em đừng [Am7] buồn em [Bm7] đáng được bình [Em] yên

Em đừng [Am7] buồn em [Bm7] đáng được bình [Em] yên.