Đường bay mùa ly loạn

1. Chiều dần [F] rơi phi xuất đến [C7] giờ anh mặc áo bay [F] đen [C7]

Anh nghe [F] tiếng động cơ thét [C7] gào hành khúc chống xâm [Gm] lăng

Không gian bao [Bb] la màu tuyết trắng giăng từng [F] hàng

Gợi nhớ nhớ thương [C7] thương trên khung trời quê [F] hương

Giây phút này nghe hồn mình bỗng [C7] nhẹ lên cao cùng cánh [F] thép.

 

2. Chiều dần [F] rơi mây trắng xuống [C7] lượn xin trả kiếp đơn [F] côi [C7]

Anh ôm [F] bước thời gian ngóng [C7] nhìn về quá khứ xa [Gm] xôi

Năm xưa ra [Bb] đi phượng rướm máu ve [F] sầu

Đàn bài tiễn đưa [C7] nhau trong khung trời thương [F] đau

Chia cách vì anh nặng lòng nước [C7] gọi, quê hương mình điêu [F] tàn.

 

ĐK:

Em yêu anh [Bb] ơi đường bay đầy lòng tin nuôi nấng ân tình bền [F] lâu

Tóc rối đêm [C7] thâu xin em chớ âu [F] sầu cho buồn lòng người [Gm] đi [C7]

Trong đêm chơi [Bb] vơi đường bay mùa loạn ly nghe ngỡ muôn vàn người [F] ơi

Nỗi nhớ lên [C7] cao tim anh trút căm [Gm] hờn dâng [C7] tràn lòng đại [F] liên.

 

3. Trời đầy [F] sương nghiêng cánh thép [C7] lạnh anh vượt mức âm [F] thanh [C7]

Sao chinh [F] chiến làm cho nước [C7] mình gầy héo nét dung [Gm] nhan

Anh xin ơn [Bb] trên ban cúi giúp cho lòng [F] thành

Mình mãi mãi thương [C7] nhau, trong tao loạn binh [F] đao

Cho nước Việt mang hận sầu chóng [C7] tàn, non sông mình sum [F] vầy.