Đường tình hai lối rẽ (Khi mình hết thương nhau 2)

1. Đêm đã khuya [Dm] rồi, sao em còn thao [Bb] thức?

Có phải em [Gm] buồn vì mai cách biệt [Dm] nhau

Anh ra [Gm] đi mang theo từng kỷ [C] niệm

Em ở [A7] lại ngồi ôm nỗi chờ [Dm] mong.

 

2. Duyên kiếp đôi [Dm] mình, đường đời không chung [Bb] lối

Biết sẽ không [Gm] thành còn vương vấn mà [Dm] chi

Yêu mến [Gm] nhau nhưng mang nhiều khổ [C] lụy

Tình nhân [A7] ơi! Xin em chớ u [Dm] sầu.

 

ĐK:

Anh xin [C] em đừng khóc mà [Bb] chi

Cuộc tình [Dm] này là gió thoảng mây [Gm] bay

Anh mang [C] thân làm dã tràng se [F] cát

Mộng mơ [A7] chi yêu hoa thắm vườn [Dm] ai.

Ta yêu [C] nhau chẳng có ngày [Bb] mai

Hẹn thề [Dm] nhiều, rồi cũng sẽ phôi [Gm] phai

Con tim [C] yêu chia nẻo tình và [F] nghĩa

Trả em [A7] về hạnh phúc của đời [Dm] em.

 

3. Anh bước âm [Dm] thầm, cô đơn đời quạnh [Bb] hiu

Phố nhỏ hôm [Gm] nào còn in dấu chân [Dm] qua

Mai đây [Gm] xa, mong chi ngày trở [C] về

Cuộc tình [A7] ta, trăm năm hết mong [Dm] chờ.