Đường trần

1. Một dòng sông ra [Dm] khơi

Như gió buồn theo mây trôi

Xác thân chỉ là tạm [Gm] thôi

Muôn [Bb] kiếp đất lành nghỉ [A7] ngơi.

Còn gặp nhau hôm [Bb] nay

Mới [A7] hay thêm được một [Dm] ngày

Hoa lá xanh chỉ một [Edim] thời

Mãi [A7] úa hoa tàn một [Dm] đời.

 

ĐK: Một đời người đâu có bao [Dm] lâu

Từ khi [C] mang tiếng khóc ban [F] đầu

Là đời [Gm] chìm trong kiếp bể [Dm] sâu

[Bb] Người sao không thương [Dm] người

Đến khi chia tay lìa [Am] đời

Ta mang theo được gì [Dm] đâu.

 

2. Đường trần bao gian [Dm] lao

Mưa gió gọi thêm cơn đau

Bước chân xa vùng tuổi [Gm] thơ

Cay [Bb] đắng quên dần mộng [A7] mơ.

Một hồi chuông lên [Bb] khơi

Tiễn [A7] đưa linh hồn một [Dm] người

Tiếng khóc trẻ thơ chào [Edim] đời

Nối [A7] tiếp khổ đau loài [Dm] người