Duyên mình trái ngang

Mỗi khi đêm [Em] về, lòng tôi thấy đau rã [Bm] rời

Chỉ khi khổ [C] đau mới nhận [D] ra ai quan tâm [G] tới

Một người mình [Em] yêu không yêu, một người [Bm] đang yêu tôi

Tôi đành [C] tâm bỏ [D] rơi.

[Am] Dẫu trái tim có lần nhắn nhủ phải [Em] buông nhưng vẫn không buông

[D] Đã có người cạnh bên quan tâm nhưng [Bm] không có cùng cảm xúc

[C] Nên khổ đau cả hai, [Am] yêu trái ngang là sai bên [Bm] ai là [B7] đúng.

 

ĐK:

Một người yêu cứ yêu [C] mãi dẫu biết sai vẫn chẳng phôi [D] phai

Một người thì đang bên [Bm] ai hai trái tim không cùng chung [Em] lối

Duyên số do ông [C] trời thì cũng đành phải chấp nhận [D] thôi mỗi người mỗi [Em] nơi.

Cứ như một trò [C] chơi làm trái tim nát tan tơi [D] bời

Để người tôi không [Bm] yêu đang khổ tâm gấp trăm lần [Em] tôi

Hỡi thế gian hiểu [C] cho tôi chỉ cần biết cái lý [D] do duyên mình trái [Em] ngang.