Duyên nợ đôi mình

1. Ngược dòng thời [Dm] gian, lúc xưa vô [Gm] tư đâu biết [A7] được đến sau [Dm] này

Thuở mình hồn [Bb] nhiên chung lớp [Dm] chung trường mỗi [Gm] ngày

Đường làng bình [C] yên ta tung tăng chiều tan [F] lớp

Tuổi thơ êm [Gm] đềm, biết bao vui [A7] buồn một thời ta đã cùng nhau.

 

2. Rồi ngày dần [Dm] trôi tháng năm qua [Gm] mau xa mái [A7] trường bước ra [Dm] đời

Chăng thường gặp [Bb] nhau nên cũng [Dm] phai dần kỷ [Gm] niệm

Mỗi người một [C] nơi lo tương lai tìm hạnh [F] phúc

Cách ngăn phương [Gm] trời, ngỡ quên đi [A7] rồi , đâu còn nhung nhớ làm [Dm] chi.

 

ĐK : Ngờ đâu nợ [Dm] duyên, xui khiến đôi [Gm] ta trên nẻo [C] đời bỗng tương [F] phùng

[Dm] Ngày gặp lại [Gm] nhau chợt tim xuyến [A7] xao như sống lại thuở chung [Dm] đường

Nụ tình nở [Gm] hé ngại ngùng [C] trao

câu ước [F] thề

Nguyện yêu thiết [A7] tha, từ nay mãi mãi chẳng bao giờ mình lìa [Dm] xa.

 

3. Tình đẹp như [Dm] mơ, ta nắm tay [Gm] nhau đi đến [A7] tận cuối con [Dm] đường

Bên nhau từ [Bb] đây hai trái [Dm] tim hòa tiếng [Gm] lòng

Ngọt ngào mình [C] trao

câu yêu thương lời say [F] đắm

Cảm ơn duyên [Gm] trời, đã cho đôi [A7] mình, một đời gắn bó cùng [Dm] nhau