Duyên nợ ý trời

Nhiều lần [G] bên nhau em muốn hỏi [Am] thế nhưng lại thôi

Ngại gì [D] nói đi anh trả lời em [G] hết

Chỉ vì [G] yêu em lo xa đó [Am] cứ sợ vậy thôi

Sợ gì [D] em suy nghĩ đến chi rồi [G] buồn.

Chồng à [Am] em hỏi anh

câu này được [D] không?

Chồng có [G] chắc yêu em đến suốt cuộc [Em] đời?

Vợ chồng [Am] đã thương đến bạc đầu còn [D] thương

Nếu còn [Am] có kiếp sau vẫn [D] yêu em mãi [G] thôi.

Chỉ cần [Am] thấy em vui mỗi ngày vợ [D] ơi

Chồng thật [G] không em vui nói chẳng nên [Em] lời

Chẳng nhầm [Am] chỗ khi mưa trăm triệu hạt [D] rơi

Vợ chồng [Am] nên duyên em ơi [D] ý trời [G] rồi.

* [Am] Khi đã yêu một lòng [D] tin tưởng nhau

[G] Hứa đến khi em già [Em] đi vẫn yêu

[Am] Có đắng cay hay hạnh [D] phúc khổ đau

[Am] Tuyệt đối [D] không được lừa [G] dối lẫn nhau.

[Am] Có đắng cay hay hạnh [D] phúc khổ đau

[Am] Tuyệt đối [D] không... lừa dối lẫn [G] nhau.