Duyên phượng hoa

1. Một độ tôi ngồi thương khóc [Am] hoa

Cửa chiều hiu hắt nắng xuân tà [Dm]

Nhớ người năm ngoái, năm xưa [E7] mãi,

Nhớ nụ cười xuân thấp thoáng [F] qua. [E7]

 

2. Lòng gửi sầu theo mây gió [Am] bay

Thời gian trôi mãi bóng hao gầy [Dm]

Đã từng đêm biếc tàn sao [E7] lệ

Duyên đào trời se em tới [Am] đây.

 

ĐK:

Tôi [Dm] thả chim xanh lượn trước [F] ngõ

Điểm [Am] trang lòng, [E7] đợi ái tình [Am] qua

Em [E7] đi, má hồng bóng phượng [Dm] hoa

Tiếng ve sầu than [E7] thở nhắc hình bóng ngày xưa.

 

3. Mộng lại có ngày ta bên [Am] nhau

Mình lạ say như lúc hạ đầu [Dm]

Cánh phượng cùng tơ nguyệt trong [E7] trắng

Xin em tạc ghi thuở tôi [Am] sầu.