Em bên đời ngẩn ngơ

1. Ngồi đây ôm kỷ niệm [Em] đã qua [G]

Mà thương sao thuở thời [C] chúng ta [F]

Ngày xưa đó em còn [G] ngu ngơ [D]

Và thường hay dỗi vu [G] vơ. [B7]

 

2. Rồi một hôm anh đã [Em] bỏ đi [G]

Bỏ lại đây em lệ [C] ướt mi [F]

Từng đêm nhớ từng đêm [G] thương mong [D]

Rồi yêu [B7] anh yêu ngập [Em] lòng.

 

ĐK:

Hỏi người người [Am] có nhớ [D]

Tình yêu đó hay đã [Am] quên rồi [D]

Người con gái đêm thường [G] hay ngồi

[D] Lạnh lùng ôm thương thương nhớ [B7] nhớ

[E7] Tình mình nhiều [Am] đắm đuối [D]

Và nhớ tới em lệ [Am] tuôn trào [D]

Từng

câu nói anh từ [G] hôm nào

[B7] Từng nụ hôn ôi tuyệt [Em] vời [B7] sao.

 

3. Nhiều khi biết anh chẳng [Em] ghé thăm [G]

Mà sao em luôn ngồi [C] ngóng trông [F]

Người yêu hỡi anh giờ [G] nơi đâu [D]

Để đời [B7] em ngơ ngẩn [Em] đợi.