Em chê tôi nghèo

1. Em chê tôi [A] nghèo nên phụ tình [Em] tôi

 

Câu hứa trên môi em đã quên [A] rồi

Thôi [Em] còn đâu nữa mà [A] mong

Khi thấy em [D] cùng một người dệt mộng say [B7] mơ.

 

2. Thân anh tuy [A] nghèo nhưng vẹn lòng [Em] son

Không có trăng hoa bay bướm đa [A] tình

Nhưng [Em] mà em có cần [A] đâu

Cái nghĩa chung [D] tình cam đành riêng mình anh [B7] mang

Em thích sang [D] giàu nên [B7] nào nhớ chuyện ngày [Em] xưa.

 

ĐK:

Chê tôi [Em] nghèo! Em chẳng buồn [A] theo

Chê tôi [Em] nghèo! Em vứt bỏ ân [A] tình

Đi theo một bóng [Em] hình bỏ mặc tôi xót [D] xa [B7]

Đau lòng thôi nhớ người [C] ta. [A]

Chê tôi [Em] nghèo em đã đổi [A] thay

Như chim [Em] trời bay xa mãi không [A] về

Chẳng nghe nói một [Em] lời dù là

câu dối [D] gian [B7]

Cũng cho cõi lòng anh bớt [Em] đau.