Em đành lòng sao (Ngậm đắng nuốt cay)

1. Ngày nào em thường [Am] nói

Cho dù lỡ mai [F] sau có xa nhau đi chăng [C] nữa

Thì tình đôi [Am] mình vẫn đậm đà như hôm [C] nay

Đang ngọt [Em] ngào đôi môi [G] trao

[A] Cớ sao bây [Dm] giờ em đành tâm hững [Am] hờ

Để một mình anh bơ [C][Am]

 

ĐK: Chân bước cô [F] đơn đường [Am] mưa trơn lạnh [Dm] lùng

[F] Niềm đau tột [Am] cùng là thiệp hồng em viết chung [C] ai

Ngậm đắng nuốt [F] cay nhìn [Am] em vui bên [Dm] người

[F] Mười năm hẹn [Am]

Mười năm tha [F] thiết ai [G] biết rồi chia [C] tay

Ai [Am] biết được hôm [Dm] nay

Ân [G] tình mình thôi đã [E7] lỡ.

 

2. Nhìn người ta hạnh [Am] phúc

Riêng mình thì cô [F] liêu bước liêu xiêu đến thui [C] thủi

Lời thề hôm [Am] nào mãi vọng về trong con [C] tim

Cứ nghẹ [Em] ngào lên mi [G] môi

[A] Dáng xưa mịt [Dm] mờ nhớ thương bây [Am] giờ

Xin gửi [E7] vào trong giấc [Am] mơ.