Em là cửa từ bi

1. Em [C] là cửa từ [F] bi tâm [Am] hồn anh nương [Dm] náu

Anh [F] vì phận sân [C] si nên [F] tội lỗi một [Dm] đời

Tâm [Bb] hồn em trong [C] trắng như cành huệ tinh [Gm] sương

Chợt [Am] hồn anh thống [Bb] hối, biết [Eb] khóc khi buồn [F] đau.

 

2. Em [C] là giọt lệ [F] đêm, trên [Am] ngàn hoa lóng [Dm] lánh

Em [F] là biển mênh [C] mông, sông [F] cạn muốn tìm [Dm] về

Em [Bb] là cơn bão [C] tố dâng ngập đời khô [Gm] khan

Hỡi [Am] người đang ngao [Bb] ngán...xua [C] nỗi sầu mau [F] tan.

 

ĐK:

Này em [Bb] hỡi! Trái [F] tim thiết tha dịu [C] dàng!

Lòng chan [F] chứa mỗi [Bb] khi có ai phiền [Dm] muộn [Gm]

Lời em [F] nói đau [C] lên từng giọt mưa [Gm] sa [Bb]

Lời em [C] nói gỡ [F] ra cơn rối bời.

 

3. Hôm [C] nào ở trần [F] gian em [Am] làm cơn giông [Dm] bão

Cho [F] ngọn cỏ lao [C] xao cho [F] đời sống dạt [Dm] dào

Trên [Bb] đường ta đi [C] tới lắm khi đầy chông [Gm] gai

Đưa [C] bàn tay nhân [Bb] ái, ta [C] dắt dìu nhau [F] qua.