Em sẽ không quên

Anh có khi [F] nào, buồn chán vì [Em] bên cô gái này

Và những giận [Dm] hờn hay những [Em] nhớ nhung đã [Am] không còn mới

Mình đã gần [F] nhau, ngày tháng [Em] dài bao lâu

Cả như con [Dm] đường hay những [Em] món ăn cũng [Am] không còn mới

[F] Anh mải miết với [G] ngày thật lâu, [Am] lo về sau

[F] Em thì vẫn [G] ngồi thẩn thơ, em [Am] mơ thật lớn

 

ĐK1:

Sao em không quên không [F] quên nhớ nhung tuy lâu nhưng em [Em] vẫn hình dung,

Vẫn ríu [Dm] rít bên tai, một bài ca [C] em nhớ anh

Sao em không quên không [F] quên món ăn, tuy cay [Em] hay rất mặn

nhưng đôi khi đi bên [Dm] anh thế thôi là trong [A] lòng phơi phới.

 

ĐK2:

Em không quên không [F] quên phút giây, khi anh khi anh [Em] đưa cánh tay

Cho em [Dm] nâng giấc mơ, từ những [C] ngày bơ vơ

Em không [F] quên đắm say , ta tan [Em] như khói mây

Anh thương [Dm] em sẽ xây, một gia [A] đình ấm áp

* [Dm] Em nhận ra dấu yêu từ [Em] nơi lòng yên [Am] bình

[Dm] Em nhận ra chính thêm thời [Em] gian, thêm [F] tha thiết

Tăng tone [Am] -> [Bm]

 

ĐK1:

Sao em không quên không [G] quên nhớ nhung tuy lâu nhưng em [F#m] vẫn hình dung,

Vẫn ríu [Em] rít bên tai, một bài ca [D] em nhớ anh

Sao em không quên không [G] quên món ăn, tuy cay [F#m] hay rất mặn

nhưng đôi khi đi bên [Em] anh thế thôi là trong [B] lòng phơi phới.

 

ĐK2:

Em không quên không [G] quên phút giây, khi anh khi anh [F#m] đưa cánh tay

Cho em [Em] nâng giấc mơ, từ những [D] ngày bơ vơ

Em không [G] quên đắm say , ta tan [F#m] như khói mây

Anh thương [Em] em sẽ xây, một gia [B] đình ấm áp

* Cảm giác quay [G] về, từ giấc mộng [F#m] lê thê

một thoáng xanh [Em] ngời con tim [F#m] mới xuyến [Bm] xao lần đầu.