Em Vô Tình Hay Gió Vô Tình

Một người [Am]khóc, một người [Em]đau, một người [F]nhớ em đứng [G]giữa cơn mưa [C]chiều.

Em giờ [Dm]đang trong vòng tay bên người [Em]mới kia, tình đôi [F]ta em xem như là cơn [G]gió

 

Tình chợt [Am]đến rồi lại [Em]đi, để lại [F]đây bao giấc [G]mơ phai [C]màu

Con đường [Dm]xưa hai ta vẫn thường [Em]bước đi, mà giờ [F]sao lẻ [G]loi chỉ mình [Am]anh.?

 

Gió ơi gió vô [Am]tình đã cướp mất đi bao [Em]kỷ

niệm, chính nơi đây con [F]đường mà ngày [G]xưa trao lời [C]hẹn ước.

Ánh mắt em [Dm]xoe tròn mái tóc buông [Am]xõa dài, ngày xưa [F]nói chỉ thương và cần [Em]anh.

 

Anh sẽ thôi mơ [Am]về một hạnh phúc tương lai [Em]tốt đẹp

Vì dù có nói [F]gì em cũng [G]chẳng cần anh [C]nữa

Anh sẽ cố gắng [Dm]cười để che dấu [Am]nỗi buồn

Vì anh [F]biết rằng tim [G]em chưa từng có [Am]anh.

 

Đứng lặng lẽ âm [Am]thầm nhìn bóng em xa khúât [Em]mây mờ

Nơi phía cuối con [F]đường còn mình [G]anh chậm chậm [C]lê bước.

Nước mắt anh [Dm]rơi rồi chắc em không [Am]biết đâu

Vì anh [F]biết, rằng tim [G]em chưa từng có [Am]anh.