Giả nhân giả nghĩa 1 (Phải nhớ những kẻ xô mình ngã)

Nguyên tác: Vì sao chẳng nói

Nhạc Quốc Nam - Lời Phạm Khánh Hưng

Lời cải biên: Đoàn Lâm

 

Intro

[Am][Em]-[G][Am]-[Dm][Em]-[G][Am]

[Am][Em]-[G][Am]-[Dm][Em]-[G][Am]

[Am] Khi ta không may lầm [Em] than, đời phê [G] phán bao

câu nói phũ [Am] phàng

Nhìn ngó [Dm] ngang không ai thân thuộc [Em] tri kỷ, thấy tên [G] ta cứ ngỡ như xa [Am] lạ

[Am] Khi ta ăn nên làm [Em] ra, người thân [G] thiết xung quanh thế nhưng [Am]

Ở chính [Dm] tâm ai kia đang thầm [Em] ganh ghét, chỉ mong [G] ta sa cơ với thất [Am] bại

Một mình [Dm] ta loay hoay với nhiều [F] chua cay

Chẳng ai [G] thấy những thứ ta [Em] trải qua

Nghèo thì [Dm] chê nhân gian lắm hả [F]

Vươn lên đời ganh [G] ghét vui khi mình tàn [Em] phế [E7]

Đời luôn là [Am] thế ở kế bên nhiều [Em] kẻ

Cố giả tâm chở [F] che, cố [G] khoe tính lương [C] thiện

Mà sâu ở [Dm] tim mưu toan bao điều [Em] suy diễn

Thầm gõ [G] mõ chẳng muốn ta bình [Am] yên

Đời luôn [Am] phải nhớ những kẻ xô mình [Em] ngã

Vấp ngã ai cạnh [F] ta kẻ [G] khinh kẻ xu [C] nịnh

Gồng mình bước [Dm] qua bao chông gai đời vạn [Em] biến, biến hóa

Và nên [G] nhớ, nhớ chỉ tin [Am] vào ta