Gió [C#m]chiều cứ [F#m]hắt hiu [C#m]nghe buồn thiu.
Cánh [C#m]cò trắng [B]ấu [F#]thơ [C#m]bay về đâu.
mà chẳng thấy ghé qua [G#m], ghé qua ruộng [C#m]đồng,
để lúa mỏi vẫy tay [G#m]trông chờ [C#m]mong.
Nhớ ngày bé thích vẽ tranh về
cánh đồng, có dòng sông, có lũy tre, có mẹ tôi.
Cò [C#m]bay, cò bay, [B]núi cao biển sâu biết đâu [C#m]cò về.