Gieo tương tư

Gặp được [G] em tưởng chừng là nhân [Gmaj7] duyên

Lòng thầm [Em7] mong khát khao ngày bình yên,

Được cùng em nồng [Cmaj7] say tình yêu trao đến [Cadd9] tay

Nào ngờ ngày hôm [Dsus4] nay em vội buông cánh [D] tay.

Ngày người gieo tương [G] tư anh nào đâu có [Gmaj7] hay

Để khi anh say [Em7] đắm e xa chốn [Em9] đây,

Để lại anh với [C] cô đơn bao đêm

Làm [D] sao anh có thể [G] quên [G7].

 

Trong lòng [Cmaj7] anh chẳng thể ngưng nhớ [D]em

Nhớ cảm [Bm7] giác gần em đêm mỗi [Emadd9] đêm

Hình dung ấy cứ [Cmaj7] thế, hiện [Cadd9] lên, ở [C#dim7] trong tâm [D7] trí của [G]anh

Không thể [Cmaj7] yêu xin đừng mang nhớ [D]thương

Vì khi lỡ [Bm7] yêu làm sao phai sắc [Emadd9]hương

Chẳng thể bước [Cmaj7] chung đường, hà

cớ chi phải làm [D] anh thêm vấn [G] vương.