Gió núi mưa rừng

1. Gió núi mưa [Am]rừng trong hoang vu đìu [C]hiu

Buồn ơi là [F]buồn, buồn số kiếp tịch [E7]liêu

Thôi hết [Am]rồi người đi mất [C]rồi

Ðâu còn ai ngóng [F]đợi mưa ơi mưa [E7]ơi.

 

2. Có biết chăng [Am]người đang như tơ lòng [C]rối

Ðành vắng nụ [F]cười vì nhân thế ngược [E7]xuôi

Mưa gió [Am]hoài, còn mưa gió [C]hoài

Nghe chừng như nhân [F]loại đang chơi [Am]vơi.

 

Ôi gió [Am]núi mưa rừng sầu triền [F]miên

Mưa rừng soi núi [Am]lạnh thêm [Dm]giá buốt con [E7]tim

Thân [Dm]đơn về bên suối lặng [Am]yên

Bỗng đành lòng tìm [G]quên hỡi [F]nỗi buồn không [Am]tên.

 

3. Gió đón mưa [Am]về thêm đau thương trần [C]thế

Người bước năng [F]nề, tìm chưa thấy tình [E7]quê

Ai đã [Am]thề mà ai đã [C]thề

Có hồn thiêng đất [F]mẹ đang còn [Am]nghe.