Gọi là cố nhân

1. Nẻo thời gian khó [Dm] tìm

Biền biệt còn trăm [Dm] năm vỡ đôi tình lỡ [Am] làng

Đôi [Fm] mắt thuở tròn [Gm] trăng vẫn say nồng giấc [Am] ngủ

Tình duyên bến đợi [Am] trông.

 

2. Hạ rồi thu mấy [Dm] mùa

Thì thầm giọt mưa [Dm] bay bút nghiêng lòng sống [Am] dậy

Nơi [F] chốn vắng phòng [Gm] không lửa yêu còn nồng [Am] cháy

Còn thương nhớ trập [Dm] trùng.

 

ĐK

Tình hương cũ vẹn [Bb] nguyên biết bao lần góp [Dm] nhặt

Vì sợ cô đơn mỗi [Am] đêm

Sẽ [Gm] nguôi ngoai phải [Gm] không

Cứ [C] dần dần im [Am] lặng càng trống vắng tả [Am] tơi.

Còn trông ngóng điều [Bb] chi áng mây còn xa [Dm] vời

Chạnh lòng hoài công bấy [Am] lâu

[Gm] nơi sâu thật [Gm] sâu bóng hình người ở [Am] đó

vẫn còn nhớ về [Dm] nhau.

 

3. Rồi đây ta có [Dm]

Nỗi nhớ ngấn lệ [Dm] rơi xót xa rồi vỡ [Am] òa

Tha [F] thiết mấy cũng [Gm] xa cách chia tình đôi [Am] ngã

Gọi đến cố nhân [Dm] rồi.