Gửi người dưới mộ

Trời [F] cuối thu [E7] rồi em ở [Am] đâu

Nằm [F] bên đất [A7] lạnh chắc em [Dm] sầu

Thu [G] ơi! Đánh [E] thức hồn ma [E7] dậy

Ta [F] muốn vào [G] thăm nấm mộ [E7] sâu.

[A] Em mộng về đâu?

[A7] Em mất về [D] đâu?

Từng [Bm] đêm tôi nguyện, tôi [D] cầu

Đây màu hương [E7] khói là màu mắt [A] xưa. [E7]

[A] Em đã về chưa?

[A7] Em sắp về [D] chưa?

Trăng sao [Bm] tắt, ngọn đèn [E] mờ

Ta nằm nhỏ [E7] lệ đọc thơ gọi [Am] hồn.

Em [C] hãy cười lên vang cõi [Am] âm

Khi [F] trăng thu lạnh bước đi [Em] thầm [A7]

Những [Dm] hồn phiêu bạt bao năm [F] trước

Nay [G] đã vào chung một chỗ [C] nằm.

Cười lên [A] em! Khóc lên em!

Đâu trăng tình [D] sử nếp áo trần [Bm] duyên?

Cười lên [E] em !Khóc lên [Bm] em!

Gót sen tố [E7] nữ xôn xao đêm [A] huyền.

Ta [D] gởi bài thơ anh [A] linh

Hỏi [D] người trong [G] mộ có rùng [C] mình?

Nắm [Em] xương khô lạnh còn ân [A] ái?

Bộ [A7] ngực bi thương có rợn [D] tình?

Hỡi [A] hồn tuyết [C#m] trinh!

Hỡi [A] người tuyết [D] trinh!

[C#m] em, ta thoát thân [F#m] hình

Nhập hồn cây [E7] cỏ, đa tình mỗi [A] đêm.

[A] Em có vui thêm?

[A7] Em có buồn [D] thêm?

Ngồi [E] bên cửa [Bm] mộ

Kể cho [E7] ta nỗi [A] niềm.

Thần [F] chết cười [E7] trong bộ ngực [Am] điên [A7]

Ta [Dm] nghe em [Am] thở tiếng ưu [E7] phiền

Nỗi lòng xưa dậy niềm thanh [F] vắng

Hơi [G] đất mê người trăng hiện [E7] lên.

Ta [A] đi, lạc xứ thần [D] tiên

Hồn trùng dương [E] hiện bóng thuyền u [C#m] minh

Ta [F#m] đi, lạc xứ thần [Bm] tiên

Hồn trùng dương [E7] hiện bóng thuyền u [A] minh.

Ta [A] đi, lạc xứ thần [D] tiên

Hồn trùng dương [E] hiện bóng thuyền u [C#m] minh

Ta [F#m] đi, lạc xứ thần [Bm] tiên

Hồn trùng dương [E7] hiện bóng thuyền u [A] minh.