Hà Nội ngày em về

Hà Nội [Dm] đón em về, một ngày [C] đông

Gió se [A7] lạnh hàng cây trút [Dm]

Em một [Bb] mình dòng người xa lạ [Gm] quá

Đâu rồi bàn [A7] tay ấm áp ngày [Bb] nao...?

Từ dạo [Gm] ấy, chúng mình cách xa [Dm] nhau

Em cố [Gm] quên, dặn [A7] lòng thôi không [Gm] nhớ

Sao bóng hình [A7] anh vẫn luôn trong từng nhịp [Dm] thở

Để bây [A7] giờ khắc khoải nỗi niềm [Dm] riêng.

Viết cho [Dm] anh khi thành phố vào [A7] đêm

Ánh điện [Gm] sáng toả [Bb] lung linh mặt [Dm] nước

Nếu như được phép tiên ban điều [Gm] ước

Chỉ mong [A7] anh bên em đi khắp thế [Bb] gian

Em ngước [Dm] nhìn qua khung cửa miên [Gm] man

Sương thấm [A7] lạnh đôi vai gầy bé [Dm] nhỏ

Ngôi trường [A7] xưa, đèn sách bên nhau còn [Gm] đó

Nhớ dáng [Bb] anh, trong những lúc đợi chờ [A7] em

Hà Nội ngày [Dm] về, những vẫn thơ dịu [Gm] êm

Cây trút [A7] lá gởi theo anh muôn ngàn nhớ [Dm] thương.