Hải Lăng kỷ niệm buồn

Hải Lăng [G] ơi lòng ta còn nhớ [D] mãi

Kỷ niệm [Em] buồn còn đọng lại trong [Am] tim

Rừng phi [C] lao cao vút đứng im [Bm] lìm

Bên biển [C] nhớ vỗ về bờ cát [Bm] trắng.

Em gặp [G] anh một chiều thu cuối [D] nắng

Mà mắt [Em] buồn như biển nhớ mênh [Am] mông

Bao đêm [C] thâu em tự hỏi trong [Bm] lòng

Không phải [D] yêu sao lạ nhiều nhớ [G] nhung.

Yêu không [Bm] đủ nên tình ta tan [G] vỡ

Em bơ [Am] vơ lạc lõng giữa yêu [G] thương

Anh lặng [C] thầm cất bước để tha [G] hương

Biền biệt [C] đến ở đất trời xứ [G] lạ.

Em chấp [G] nhận chia tim mình hai [C] ngả

Lên xe [D] hoa khi tuổi đã xuân [G] thì

Trong phong [C] ba em vẫn cố bước [D] đi

Ôm gió lại để đời thôi bão [G] giông.

Trong tim [G] em em là người cùng [D] khổ

Trong đoạn [Em] trường của ngưỡng cửa tình [Am] yêu

Nhớ thương [C] anh không biết đến khi [Bm] nào

Sợ thời [D] gian hóa mình thành người [G] xa.