Hẹn ước từ hư vô

VERSE 1:

Mình [C] không tìm nhau mà vô tình vương vấn sau tiếng [Am] ca chiều mưa.

Thân thương trong từng đong đưa mắt [F] môi về em,

mùa xuân ấy có [Am] nụ cười lấp lánh [G]

[C] gần bên anh, em vui như bao nhiêu lâu trở [Em] lại mùa yêu đầu,

Vẫn bỡ ngỡ ban sơ ở [F] trong từng ánh nhìn,

[G] Vẫn da diết nỗi ưu phiền [C] khi phải chờ mong.

 

CHORUS:

Hay là đôi ta hẹn [F] ước từ hư vô, để gặp nhau chỉ [C] khi vừa ngày giờ?

[C] Anh và em bước [Dm] chung đoạn đường đời,[G] mình yêu nhau có [C] trời đất biết.

Ta được chung đôi như [F] suối được trăng thanh,

dịu êm yên lắng như em an [Am] bình mọi [G] giây với [C] anh.

Sau những cô đơn tổn [Dm] thương đã xa,[G] ta lại thấy con tim hiền [C] hòa.

 

VERSE 2:

Hạt [C] mưa trên mái hiên

lâu nay thi thoảng nhắc em không [Am] quên ngày nên thơ,

Riêng em chỉ biết cám ơn nhân [F] duyên chuyện hôm qua,

vì mùa hoa ấy anh sang thăm [Am] em cùng một [G] tình yêu lớn lao.

Bàn [C] tay đôi vai, đưa em tự do bước theo giấc [Em] mơ chẳng lo sợ.

Và cách chúng ta thấu hiểu [F] nhau, ân cần muôn [G] khoảnh khắc chẳng thua gì phép [C] màu.

 

CHORUS:

Hay là đôi ta hẹn [F] ước từ hư vô, để gặp nhau chỉ [Am] khi vừa ngày giờ?

[C] Anh và em bước [Dm] chung đoạn đường đời,[G] mình yêu nhau có [C] trời đất biết.

Ta được chung đôi như [F] suối được trăng thanh,

dịu êm yên lắng như em an [Am] bình mọi [G] giây với [C] anh.

Sau những cô đơn tổn [Dm] thương đã xa,[G] ta lại thấy con tim hiền [C] hòa.

 

CHORUS:

Hay là đôi ta hẹn [F] ước từ hư vô,

để gặp nhau chỉ [Am] khi vừa ngày giờ?

[C] Anh và em bước [Dm] chung đoạn đường đời,[G] mình yêu nhau có [C] trời đất biết.

Ta được chung đôi như [F] suối được trăng thanh,

dịu êm yên lắng như em an [Am] bình mọi [G] giây với [C] anh.

Sau những cô đơn tổn [Dm] thương đã xa,[G] ta lại thấy con tim hiền [C] hòa.

Sau những cô đơn tổn [Dm] thương đã xa,[G] ta lại thấy con tim hiền [C] hòa.