Hoa Nở Về Đêm

1. Chuyện từ một [Em] đêm cuối nẻo một [Am] người tiễn một người [Em] đi

Đẹp tựa bài [G] thơ nở giữa đêm [B7] sương nở tận tâm [Em] hồn

Chuyện một mình [D] tôi chép dòng tâm [C] tình tặng người chưa biết một [G] lần [B7]

Vì giây phút ấy tôi [Em] tình cờ hiểu [Am] rằng

Tình yêu đẹp nghìn [B7] đời là tình yêu khi đơn [Em] côi [Am] [Em]

 

2. Vào chuyện từ một [Em] đêm khoác bờ vai một [Am] mảnh áo dạ đường [Em] khuya

Bồi hồi người [G] trai hướng nẻo đêm [B7] sâu, dấu tình yêu [Em] đầu

Vì còn tìm [D] nhau lối về ngõ [C] hẹp còn chờ in dấu chân [G] anh [B7]

Niềm thương mến đó bây [Em] giờ và nghìn [Am] đời

Dù gió đùa dạt [B7] dào còn đẹp như khi quen [Em] nhau [Am] [Em]

 

ĐK: Ai lớn [C] lên không từng hẹn [G] hò không từng yêu [Em] thương

[B7] Nhưng có mấy người tìm được một tình yêu ngát [Em] hương

[D] Mến những người chưa [G] quen

Một người ở [B7] lại đèn trăng gối [Em] mộng

Yêu [C] ai anh băng sông [Am] dài cho [B7] đẹp lòng [Em] trai.

 

3. Một người tìm [Em] vui mãi tận trời [Am] nào giá lạnh hồn [Em] đông

Một người chợt [G] nghe gió giữa mênh [B7] mông rót vào trong [Em] lòng

Và một mình [D] tôi chép dòng tâm [C] tình tặng người chưa biết một [G] lần [B7]

Vì trong phút ấy tôi [Em] tìm mình thì [Am] thầm

Giờ đã gặp được [B7] một nụ hoa nở về [Em] đêm