Hồi chuông kỷ niệm

1. Có những [Dm] chiều nơi núi rừng lạnh hơi [F] sương

Chợt đâu [Am] vẳng từ [Gm] xa [A7] tiếng chuông vọng [Dm] về

Giây phút mơ [F] hồ đưa vào mộng [Bb] mơ ngày xa xưa [Dm] đó

Người em nhỏ [Bb] bé, cạnh nhau một khu [Dm] phố

Hai đứa đùa [Gm] chơi trước [A7] sân thềm giáo [Dm] đường.

 

2. Nhớ hôm [Dm] nào dâng lễ từng hồi chuông [F] ngân

Mình theo [Am] đám nhà [Gm] dâu [A7] đứng xem họ [Dm] hàng

Em thấy chú [F] rể đeo vào bàn [Bb] tay nàng dâu nhẫn [Dm] cưới

Tình xưa nào [Bb] biết bắt anh về mua [Dm] nhẫn

Hai đứa quỳ [Gm] xin Chúa [A7] ban nhiều bánh [Dm] quà.

 

ĐK:

Những [D] tưởng hoa xưa chọn [G] nước

Nhưng gót quân [D] thù giẫm bừa [Em] trên tim núi [A] cao

Gác [Bm] thánh chuông thôi buồn đổ

Anh bước lên [A] đường vì hận thù soi muôn [Em] hướng [A7]

Nếu [D] biết ra đi là [G] hết

Xin Chúa cho [D] mình một [Em] lần trông thấy [A] nhau

Để [Bm] tiếng chuông không buồn nữa

Anh chắp tay [A7] nguyện cầu ngày về anh cưới [D] em

 

3. Biết đâu [Dm] rằng ân nghĩa tình đời như [F] vôi

Đường hai [Am] lối ngày [Gm] xưa [A7] đã quên hẹn [Dm] rồi

Không biết bây [F] giờ em còn thầm [Bb] nghe hồi chuông năm [Dm]

Hồi chuông một [Bb] thuở của riêng mình hai [Dm] đứa

Văng vẳng về [Gm] đây thắt [A7] se lòng chiều [Dm] nay.