Hồn đồng hoang

Đồng hoang [C] vu hồn ta [D] đang theo sau lưng [Em] nàng

Chỉ lặng [C] im chẳng thể nói [D] ra rằng mình đã [Em] sai

Màn đêm [C] buông quá tĩnh [D] lặng khoảng trời [Bm] vắng trăng đã [Em] tàn

Chỉ [C] muốn ôm em thật [D] lâu nhưng chẳng [Em] được.

Lặng nhìn [C] em lệ tuôn [D] rơi anh đau trong [Em] lòng

Đợi chờ [C] anh chẳng quản nắng [D] mưa mà nào có [Em] hay

Ở nơi [C] ấy anh không [D] còn làn khói [Bm] trắng hương bay cúi [Em] đầu

Lạnh [C] vắng cô đơn mình [D] em thêm héo [Em] mòn.

Đường em [C] đi luôn có anh [D] đây

Dù em [Bm] chẳng trông thấy [Em] được

Chỉ cần [Am] em sướng vui [D] anh cả đời chẳng [G] thán.

Dù mai [C] sau nhân gian đảo [D] điên

Thì anh [Bm] vẫn yêu mai [Em] người

Mình hẹn [Am] nhau trăm năm kiếp [D] sau sẽ lại gặp [G] nhau.

Đối với [C] anh em là [D] chân ái cuộc [Em] đời

Quá trớ [C] trêu ta không [D] thể gặp lại nhau [Em] nữa

Hứa với [C] anh sau này [D] em sẽ luôn [Em] cười

Chỉ thể [C] thôi trong lòng [D] anh không còn sầu [Em] vương.