Hồn vỡ

Biết bao nỗi buồn chuyện mình em [Am] ơi

Rong ruổi chạy [Em] theo mối tình xa [Am] vời

[Dm] mơ có mộng gì [Dm7] đâu

Chỉ mong được đi chung [G] hướng

Dẫu cho người vứt áo ra [Em] đi.

Bởi anh biết mình chẳng của riêng [Am] ai

Đôi chúng mình [Em] yêu nay thành kỉ [Am] niệm

[Dm] đâu nắm chặt đôi [Dm7] tay

Chẳng khi nào lời than [G] trách

Ngày mai [Em] sau cuối đầu gặp [Am] nhau.

 

ĐK

Lặng lẽ chia [Am] xa, tình duyên sao quá bẽ [F] bàng

Đỗ vỡ như tàn [Em7] tro, [C] chim xuống đáy [Dm] khơi

Và từng khúc rã [Em] rời nghe niềm đau thấu tâm [Am] can.

Thế nên lúc này hiểu được lòng [Am] nhau

Nay chúng mình [Em] không chung trời thương [Am] rồi

Dở [Dm] dang chữ tình em [Dm7] ơi , phút giây hồn kia tan [G] vỡ

Thoáng môi [Em7] cười cứ ngỡ chôn [Am] vùi.