Huệ trắng năm xưa

1. Tôi kể bạn cùng [Am] nghe, chuyện tình thời thơ [C] mộng

[Am] Tuổi mới vào [Dm] yêu nhiều mơ ước xa [Am] xôi

Cuộc tình đầu [F] tiên tôi trót [A7] trao một bóng [Dm] hình

Cô gái nhà [G] bên mang tên một loài [E7] hoa.

Hoa huệ là tên [Am] em tuổi xuân vừa chớm [C] nở

[Am] Để nhớ để [Dm] thương mà không dám hé [Am] môi

Và rồi ngày [F] tháng thế cứ [A7] dần trôi qua [Dm] vội

Ôm nỗi niềm [E7] riêng cho mối tình đầu đơn [Am] phương.

 

ĐK:

Nhà [A] em trồng đầy hoa huệ [F#m] trắng

Đêm [Bm] đêm hương tỏa ngát quanh [E] vườn

Tôi thẫn [D] thờ ngây ngất đứng bên [C#m] hiên

Lời [Bm] yêu tôi nào đâu dám [E] tỏ.

Tủi thân [D] mình lận đận chữ công [C#m] danh

[Bm] qua, thu lại, đông dần [E] tàn

Đến xuân [E7] về tôi bỗng nhận được [Am] tin.

 

2. Em lấy chồng giàu [Am] sang xa rời thôn xóm [C]

[Am] Bỏ lại sau [Dm] lưng anh hàng xóm năm [Am] nao

Lòng buồn thầm [F] trách hỏi sao [A7] xưa mình không [Dm] ngỏ

Để duyên lỡ [G] làng cho mối tình câm nín [E7] thôi.

Xin chúc Huệ cùng [Am] ai, vui tròn

câu ước [C] nguyện

[Am] Một đời yên [Dm] vui xây đắp mối lương [Am] duyên

Trở về ngõ [F] vắng lối mòn [A7] xưa mình tôi [Dm] buồn

Huệ trắng còn [E7] đây nhưng bóng người giờ nơi [Am] đâu.