Kẻ khờ

1. Tình [Dm] yêu xưa nay bỗng hóa làn [Em] mưa

Người [A] ra đi em nói sao cho [Dm] vừa

Tình [Gm] em vẫn chan chứa, nay [Dm] bỗng như kẻ thừa

[Gm] Yêu thương khi xưa còn đâu [A] nữa

 

2. Hạt [Dm] mưa ơi sao cứ rơi lạnh [Em] căm

Niềm [A] đau em chôn dấu trong âm [Dm] thầm

Em [Bb] yêu anh nhiều lắm, phải [Dm] chăng em sai lầm

Phải [Em] chăng tình yêu là trái [A] cấm

 

ĐK: Ngày nào người [Dm] hứa sẽ mãi mãi yêu mình [Gm] tôi

Mà nay người [A] đi tim em đã chết thật [Dm] rồi

Tình yêu người [Bb] trao cho em chỉ trên đầu [C] môi

Đường xưa chung [Gm] đôi cớ sao giờ đành hai [A] lối

Người giờ lạc [Dm] lối em tiếc nuối cũng vậy [Gm] thôi

Em không giận [A] anh em chỉ trách em yêu [Dm] vội

Qua một ngày [Bb] mới đau thương cũng sẽ phai [C] phôi

Anh với yên [Am] vui chỉ riêng em là kẻ [Dm] khờ