Kẻ Lang Thang Và Quán Nỗi Buồn

Bạn ngồi [A]cạnh tôi, [A]hỏi tôi:

"Có bao [E9]giờ anh thấy đơn côi,

có bao [A]giờ anh thấy [E9]đời sống [D]mỏi mệt xa [Bm]xôi?"... .

Giật mình [D]một lúc mới [Bm]trả lời

[Bm]nào uống tiếp [D]đi nào,

nâng li [D]lên ta quên buồn [E7]đau

 

Chung [A][A]cao [A]xa,

chiếc ô [E9]cầm bạn che [E9]hai ta

Bỗng đôi [A]mình ngả nghiêng [E9]trên phố, [D]thật là liêu [Bm]xiêu... .

Mình cùng [D]đứng dưới [Bm]cây đèn đường,

[Bm]nhẹ hôn rất [D]thanh bình

Như trong [D]phim, cảnh phim thập [E7]niên 70

 

Mình từng [D]ngồi cạnh bên nhau

ở trên mái [Bm]nhà dột mưa ẩm ướt

Hai chân vắt [E7]vẻo lưng chừng [D]và nghe nhạc từ [D]băng Cassette

[D]Secret gaden hát lên, tình [A]yêu se đẹp [D]nhẹ nhàng

Khi [Bm]không còn niềm vui

Thì bẻ [D]nhỏ nỗi buồn để ... [E7]hứ... phía [A]hư..hừ..hư..hừ

 

Khi không còn niền vui thì bé nhỏ

nỗi buồn đế ... hứ... phía hư...hừ..hư..hừ....