Kẻ Mộng Mơ

[C]Đông níu lấy đôi bàn [Em]chân anh

Vùi sâu những [Am]kỉ niệm của tháng năm chưa cách [G]rời

[F]Gió khẽ đan bàn [Em]tay [Am]những giai điệu [Dm]quen

Một thời ta [G]đắm say

 

[C]Anh có lẽ là người mộng [Em]

Tự mình mang bao thương [Am]nhớ dù có bao lâu anh [G]vẫn chờ

Từng góc [F]phố, quán quen dường [Em]như đang mong chờ [Am]em

[Dm]Dòng người vội vàng quá mà sao chỉ [G]thấy riêng mỗi anh

 

Và người sẽ chẳng về [C]nữa cứ thế xa rời [Em]anh như mây trời

Nghìn trùng [Am]cách xa làm sao bàn tay níu [Gm7]tới [C]

Phải chi [F]mình đừng đắm [G]say thì giờ đã [Em]chẳng cố níu phút [Am]giây này

Ngày xưa [Dm]ấy qua rồi

câu yêu đặt vội trên [G]môi

 

Nơi đây một con tim [C]vỡ đôi có lẽ em chẳng [Em]muốn giữ lấy tiếng yêu đầu

Vì đâu [Am]vấn vương em mang về nơi không [Gm7]anh [C]

Đã từng[F] gọi nhau là chúng [G]ta một lời chia [Em]tay

câu yêu hoá [A7]nên xa lạ

Vài

câu [Dm]nói nhớ thương sao [G]khiến một đời vấn [C]vương