Khép đôi mi buồn

1. Mình quen nhau từ [Dm] đó, từ khi tuổi học [Gm] trò

Từ những chiều hẹn [Dm] hò tan trường ai đón ai [Am] đưa

Từng đêm say mộng [Bb] thắm, mình có nhau trong [F] đời

Cùng trao nhau kỷ [Bb] niệm, phút yêu đầu bao đắm [A7] say.

 

2. Mộng mơ tan thành [Dm] khói, tuổi xuân đã qua [Gm] rồi

Người xưa giờ phương [Dm] trời hay rằng đau nhói tim [Am] ta

Dòng thư ân tình [Bb] đó, nhẹ khép đôi mi [F] buồn

Còn ta thương nhớ [Bb] người, tiếng tơ [A7] lòng sao vấn [Dm] vương.

 

ĐK:

[C] Nâng cánh hồng dịu [F] dàng

Nắng chiều dần [C] tàn thương đời hoa kiếp phù [F] sinh

[Am] Ta làm thân viễn [Gm] xứ

Đời trai sương [C] gió, cũng thôi [A7] đành duyên kiếp bẽ [Dm] bàng.

 

3. Buồn vui theo ngày [Dm] tháng, nào oán trách cuộc [Gm] đời

Dù tay bỏ tay [Dm] rời đường tình hiu hắt đơn [Am] côi

Chiều đông sương lạnh [Bb] giá, mơ dáng xuân yêu [F] kiều

Mình ta ôm kỷ [Bb] niệm thuở ban [A7] đầu bao nhớ [Dm] thương.